Vợ dùng "độc chiêu" in 10.000 tờ rơi "tố" chồng cặp bồ!
Là người phụ nữ thành đạt, đã từng được biết bao chàng trai đưa rước, đeo đuổi, ngay cả chồng chị phải tốn bao công sức mới lấy được chị, c...
http://tapchicongaivn.blogspot.com/2014/08/vo-dung-oc-chieu-in-10000-to-roi-to.html
Là người phụ nữ thành đạt, đã từng được
biết bao chàng trai đưa rước, đeo đuổi, ngay cả chồng chị phải tốn bao công sức
mới lấy được chị, chị không ngờ có ngày mình phải dùng những thủ đoạn Hoạn Thư
để giành lại bố cho các con mình.
Người ta vẫn bảo phụ nữ đứng đầu bằng chữ
Đinh thì đều là những người có cá tính mạnh mẽ, quyết đoán, thông minh, nhanh
nhẹn nhưng thường gặp trắc trở trong chuyện tình duyên. Chị không biết có phải
thế không mà chuyện tình cảm của chị lại éo le đến vậy. Vốn là người khéo léo,
giỏi giang cộng với hình thức ưa nhìn, đường công danh sự nghiệp của chị cứ lên
phơi phới, chẳng gặp bất cứ trở ngại gì. Nhưng đường tình thì trắc trở, chị
xinh đẹp nên có nhiều người đàn ông vây quanh. Nhưng vì kén chọn, lần lữa mãi đến
năm 27 tuổi chị mới quyết định lấy anh. Vì thấy anh hiền lành, thật thà nên chị
quyết định gửi gắm cuộc đời. Những năm đầu chung sống, chị đã thấy quyết định của
mình quả thật không sai. Anh chỉn chu, tình cảm, rất biết cách quan tâm đến gia
đình và đặc biệt rất yêu thương chị.
Những bữa cơm quây quần hạnh phúc dần
thiếu vắng đi người đàn ông trụ cột trong gia đình, những buổi dã ngoại cuối tuần
của gia đình cũng thưa thớt dần, bởi vì anh bận, cứ hễ có thời gian rảnh là anh
lại xách xe đi. Một lần vì tò mò, chị đã đi theo anh. Và chị choáng váng biết
bao, anh chẳng phải đi công việc hay tụ tập với đám bạn nào mà đến một phòng trọ,
nơi đó có một người đàn bà đang chờ anh.Mười năm sau ngày cưới, có với nhau 2 mặt
con, anh vẫn nói lời yêu thương chị, vẫn coi chị là người quan trọng nhất.
Nhưng những biểu hiện gần đây của anh khiến linh cảm của người phụ nữ đoán được
anh đang có người đàn bà khác.
Chị đau đớn, ngã quỵ. Nhưng chị dặn lòng
mình phải vững vàng lên, bởi chị còn hai đứa con, chúng cần chị hơn bao giờ hết.
Chị gắng nuốt nước mắt vào trong.
Khi tìm hiểu ra, chị biết người đàn bà
đó là một giáo viên mầm non, cũng tầm tuổi chị, sinh năm 1977. Cô ta có một đứa
con trai, nhưng không có chồng. Hai người bọn họ đã qua lại với nhau khá lâu rồi,
vậy mà bây giờ chị mới biết. Chồng chị quá kín kẽ mà. Giờ thì mọi niềm tin,
lòng kính trọng cũng như tình yêu chị dành cho chồng đã sụp đổ rồi.
Đợi anh về chị đã dùng hết dũng khí để
nói chuyện với anh, cố kìm nén những giọt nước mắt mặn đắng. Anh ban đầu rất đỗi
sững sờ, nhưng rồi biết chuyện không thể giấu nữa, anh ngồi đó trầm tư, khuôn mặt
xám ngoét. Anh đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác để nghe chị nói, nghe
chị trách móc, dỗi hờn. Một bên là vợ, một bên là nhân tình, anh chẳng nỡ làm tổn
thương bên nào. Chị biết, anh vốn không phải là kẻ trăng hoa. Người phụ nữ đó
là mối tình đầu của anh, sau bao năm bặt vô âm tín, anh chôn chặt mối tình ngây
dại trong tim, giờ anh mới tìm lại được cô. Thương cảm trước hoàn cảnh người phụ
nữ một mình bươn trải nuôi con, anh đã ở bên cô, làm bờ vai cho cô dựa vào. Rồi
tình cũ không rủ cũng tới, anh và cô lao vào nhau như con thiêu thân, không
cách nào thoát ra được.
Bẵng đi một thời gian, chị cảm thấy anh
đã biết lỗi, đã dành nhiều thời gian cho gia đình, cho các con hơn, không còn
những buổi tối ăn cơm xong anh lại xách xe đi nữa. Lòng chị cũng đã nguôi
ngoai, chị chấp nhận tiếp tục sống chung với anh nhưng không phải là đã tha thứ.Khi
chị hỏi anh lựa chọn bên nào, vợ hay nhân tình? Anh đã không cần suy nghĩ mà
nói sẽ bỏ cô ta, nhưng xin chị cho anh chút thời gian.
Nhưng rồi một hôm chị vô tình phát hiện
ra tin nhắn của người đàn bà đó đến máy của chồng mà anh chưa kịp đọc, nên chưa
kịp xóa. Chị đau đớn, ê chề, thì ra anh vẫn lén lút qua lại với người đàn bà đó
sau lưng chị. Chị thoáng nghi ngờ, họ gặp nhau vào lúc nào được, khi các buổi tối
và cuối tuần anh đều ở nhà với mẹ con chị? Thì ra các buổi trưa, hai người bọn
họ vẫn lén lút gặp nhau. Khi phát hiện ra chuyện đó, chị đau đớn biết chừng
nào, chút niềm tin còn sót lại trong chị cũng đã vỡ vụn tan tành.
Lần này chị quyết định sẽ đến gặp người
đàn bà đó để nói chuyện cho ra nhẽ. Chị không thể chấp nhận kiểu chia sẻ một
người đàn ông thế này được. Nào ngờ người đàn bà đó không biết điều, lại còn
thách thức chị và tuyên bố sẽ giành anh từ tay chị, cô ta mới là người đến trước
chứ không phải chị, vì những hiểu lầm bồng bột của tuổi trẻ hai người họ mới lạc
mất nhau, giờ tìm lại được lẽ nào cô ta lại buông tay.
Còn chồng chị dù hết lời xin lỗi, năn nỉ
chị tha thứ nhưng chị biết trong thâm tâm anh không nỡ bỏ bên nào, đúng là đàn
ông là giống tham lam. Sao chị lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như vậy?
Chị đã thuê 10 em sinh viên mỗi em 500k đi phát cho bằng hết khu dân cư người
đàn bà đó ở cũng như khu trường cô ta dạy.Chị quyết định sẽ in 10.000 tờ rơi với
nội dung câu chuyện tình của chồng và cô giáo mầm non với hình ảnh tin nhắn điện
thoại trao đổi 2 bên, cùng lời mời và chấp nhận cô ta đến nhà làm vợ bé. Lời lẽ
trên tờ giấy đó rất nhẹ nhàng, lịch sự và có chút van xin cô ta “buông tha” cho
chồng chị. Nếu cô ta nhất định không buông tay, chị sẽ chính thức mang lễ vật đến
để hỏi cô ta về làm vợ bé cho chồng.
Chị không biết việc làm này của chị có
sai đạo đức hay vi phạm pháp luật gì không nhưng trong cuộc chiến giành chồng
này, chị không muốn là kẻ thua cuộc. Không phải vì tình yêu mà chị cần bố cho
các con, chúng đang tuổi lớn và cần có tình thương của cả cha và mẹ. Chị không
muốn chúng lớn lên mà bị hụt hẫng về tình cảm. Anh cũng không đến nỗi là người
đàn ông bội bạc, vũ phu, bất tài, vô dụng để có thể dễ dàng vất bỏ.
Nhưng thời điểm này anh đang mê muội
trong mối tình ngang trái, mà anh cũng không muốn từ bỏ vợ con. Nếu anh biết chị
làm việc này liệu anh có hận chị không? Dù đã có lúc chị nghĩ mình có thể dẹp bỏ
tự trọng để hai người đó có thể công khai đến với nhau, chị có thể hỏi cưới cô
ta cho anh. Nhưng nếu phải sống chung, ra đụng vào chạm với con “hồ ly tinh” cướp
chồng mình, chắc chị chẳng thể nào chịu nổi.
Chị không dám nghĩ tiếp nữa, để mọi chuyện
đến đâu hay đến đó. Chẳng có nhẽ nếu hai người đó không bỏ được nhau, chị phải
buông tay thật sao?


