Tôi là cô gái hám tiền thì đã sao?
Ai cũng xem tôi là con rắn độc, là loại người phủi tay dứt tình. Tôi không viết ra những lời tâm sự này để kêu oan. Tôi chỉ muốn hét vào mặ...
http://tapchicongaivn.blogspot.com/2014/08/toi-la-co-gai-ham-tien-thi-sao.html
Ai
cũng xem tôi là con rắn độc, là loại người phủi tay dứt tình. Tôi không viết ra
những lời tâm sự này để kêu oan. Tôi chỉ muốn hét vào mặt những người đó rằng
“Tôi tham tiền thì đã sao?”.
Tôi từng là người đã từng hủy hôn, đánh
đổi một mối tình đẹp 7 năm ròng để đến với một ông già nhiều tuổi lắm tiền.
Ai cũng xem tôi là con rắn độc, là loại
người phủi tay dứt tình. Tôi không viết ra những lời tâm sự này để kêu oan. Tôi
chỉ muốn hét vào mặt những con người đó rằng “Tham tiền thì đã sao?”.
Tôi có một người yêu tốt và rất môn đăng
hộ đối để đi đến hôn nhân. Môn đăng hộ đối có nghĩa là nhà tôi nghèo thì nhà
anh ấy cũng nghèo. Hồi ấy rất lãng mạn và vô tư, tôi chưa ý thức được bản chất
của cái nghèo. Với tôi, chỉ cần một tình yêu chân thành là đủ sống đến hết đời.
Rồi tôi lên thành phố học. Có con gái học
xa nhà, ba mẹ tôi tự hào và lo lắng nhiều lắm. Bởi điều này đồng nghĩa với việc,
ba mẹ tôi phải kiếm nhiều tiền hơn để gởi cho con trên thành phố.
Vậy là ba tôi chuyển sang làm nghề tự do
kiêm thợ cắt tóc. Ai kêu việc gì ông làm việc đó. Từ việc gánh đá ở công trường
hay bốc vác ở bến xe ông đều nhận lời.
Mẹ tôi còn đáng thương hơn. Bà làm phụ bếp
cho một quán nhậu. Lương tháng chỉ triệu hai. Không đủ tiền gởi cho tôi ăn học,
một lần không cưỡng được lòng tham, bà lỡ ăn cắp tiền của chủ quán. Thế là bà bị
đánh đập và chửi rủa một trận ra trò.
Những bất hạnh này đáng lý ra chỉ nên có
trong phim hay truyện thôi, vậy mà lại rơi xuống đầu tôi. Tôi chỉ muốn chết để
bớt đi một miệng ăn trong nhà, nhẹ gánh cho ba mẹ.
Kết thúc hai năm học trung cấp, tôi bắt
đầu đi làm. Tấm bằng gần như vô dụng này mang lại cho tôi những công việc tạm bợ
và đồng lương còm cõi. Tôi không thể tự nuôi sống mình chứ đừng nói đến việc gởi
về cho ba mẹ ở quê.
Tôi cũng nghĩ đến người chồng sắp cưới của
mình. Anh ấy chỉ là người chuyên chở hàng từ đại lý để phân phối cho các cửa
hàng nhỏ lẻ. Lấy anh về rồi tôi cũng chỉ sống tiếp cuộc sống nghèo khổ mà không
giúp ích được gì cho ba mẹ mình. Nghĩ đến tương lai mờ mịt đó, tôi đau khổ vì bất
lực.
Nhiều đêm suy nghĩ trằn trọc, tôi quyết
định chia tay. Tôi quyết tâm cắt đứt những mối lương duyên nghèo khổ để hòng
mong tìm được một người đàn ông giàu có.
Và tôi đã có được cái may mắn đó. Đó là
một người giàu có và chỉ thua ba tôi vài tuổi. Ông rất cục mịch thô thiển.
Nhưng tôi không quan tâm. Tôi muốn lấy ông để đổi đời.
Cả gia đình, bạn bè, họ hàng hai bên phản
đối kịch liệt cuộc hôn nhân này. Nhưng tôi nhắm mắt chịu đựng tất cả những lời
lẽ nặng nề từ họ.
Lễ cưới của tôi có rất ít người đến dự.
Mọi người khinh gia đình tôi “tham vàng bỏ ngãi”. Ngày đưa dâu, tôi còn bị ném
đá suýt bể đầu. Tôi cũng biết người yêu cũ đang đau khổ tột độ. Xót xa nhưng
tôi chấp nhận hết.
Lấy chồng rồi cũng chẳng sung sướng gì.
Ông ta chê tôi trẻ con, nên chỉ cho đảm nhận chăm lo nhà cửa và phục vụ ông ta
trên giường. Tôi không dám mở miệng đưa ra bất cứ ý kiến nào hay cãi lời ông
ta. Chỉ cần ông ta trợn mắt và vung bàn tay thô kệch đó lên là tôi đã run bần bật.
Tôi có cảm giác mình là một con ở chứ
không phải một người vợ. Tôi không được nghe những lời ngọt ngào, những cái ôm
âu yếm mà chỉ toàn là thực hiện mệnh lệnh.
Thỉnh thoảng ông ta đánh tôi như đánh một
đứa trẻ con. Tất cả chỉ vì tôi lơ đễnh việc nhà hay không chăm chỉ làm tình để
sinh con. Thật nực cười là mỗi khi làm chuyện vợ chồng mà tôi lại phải luôn
cung kính vâng dạ. Ông ta không chịu được sự hỗn láo từ người vợ trẻ con này
trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tôi luôn rùng mình mỗi khi quan hệ khi nghĩ đến việc
ông ta xấp xỉ tuổi ba mình.
Nhưng bù lại, tôi rất hạnh phúc khi
chung sống với ông ta. Bởi tôi có tiền để mang về phụng dưỡng ba mẹ. Nhìn vẻ mặt
hân hoan của họ khi được quà cáp, tôi nguyện rằng có thể chịu khổ hơn gấp trăm
lần.
Tôi thật sự mãn nguyện mỗi khi gởi tiền
về để lo các đám giỗ trong gia đình. Cũng nhờ những đồng tiền ấy mà tôi có thể
mua đủ loại thuốc bệnh thuốc bổ cho mọi người. Tôi nói dối mọi người rằng ông
ta rất yêu chiều và tôi vẫn đang sống rất sung túc. Ai nấy đều tin và mừng rỡ.
Đã có lần tôi vô tình gặp lại người yêu
cũ. Ánh mắt anh đã không còn chút thương cảm mà ánh lên sự thù hằn phẫn nộ. Tôi
sợ khi nhìn vào đôi mắt đó nhưng lại không thấy chút hối hận nào. Nhiều lần,
tôi bị bạn bè anh nhổ toẹt nước bọt vào mặt. Tôi cũng đau và nhục lắm chứ,
nhưng tôi chấp nhận hết.
Bởi với tôi, lấy chồng cũng là một hình
thức lao động chính đáng. Tôi chịu khổ cực và lao tâm lao lực vì điều đó để kiếm
tiền báo hiếu cho gia đình. Do đó, tôi thông cảm và chẳng bao giờ lên án một cô
gái có tham vọng về tiền tài hay một nàng đào mỏ nào.
Nói chung, ai cũng có nỗi khổ tâm và quyền
lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình. Mặc kệ người khác chê cười, tôi sẽ vẫn luôn
hãnh diện về bản thân mình bởi tôi biết chẳng ai có thể sống hộ cuộc đời của
tôi cả.

