Mùa thu mang kí ức ùa về trong em...
Đã biết bao lần nỗi đau trong em như vỡ òa với tất cả hờn giận, trách móc, thậm chí là hận thù. Chẳng hiểu nổi bản thân mình muốn gì, c...
https://tapchicongaivn.blogspot.com/2014/09/mua-thu-mang-ki-uc-ua-ve-trong-em.html
Đã biết bao lần nỗi đau trong em như vỡ òa với tất cả hờn giận,
trách móc, thậm chí là hận thù. Chẳng hiểu nổi bản thân mình muốn gì, chỉ có thể
lý giải rằng, có lẽ nếu không yêu anh nhiều thì em đã không hận thù như vậy phải
không? Chỉ cần trả lại cho em chính em thôi. Để em được là chính mình của những
ngày chưa yêu anh. Để không khi nào em nhận ra em đang ngoài kia lúc nửa đêm,
trên những con đường mình từng đi qua. Để không khi nào em đứng chết lặng giữa
đám đông, vì bất chợt nhìn thấy dáng ai đó giống anh. Nghẹn ngào, ngước mắt lên
nhìn trời, mỉm cười, vì đã hứa với anh không khóc.
Bao năm qua, anh sống có tốt không? Từ ngày xa nhau, ngoài
tin về một lễ thành hôn của anh, em không còn nghe bất cứ điều gì về anh, cũng
không biết anh đang ở đâu trong hàng triệu người trên thế gian này. Liệu có một lúc nào đó, ở một quán cà phê xa lạ,
anh ngồi nhìn mưa bay qua khung cửa và nghĩ đến em không? Em thì chưa quên anh,
nhưng em sẽ quên nỗi đau này.
Anh xa rồi, những yêu thương ngày cũ. Để em bơ vơ lạc lõng giữa
dòng người ồn ã kiếm tìm những bình yên đã vụn vỡ. Em đã khóc, khóc đến ngất đi, dòng nước mắt lặng
câm nén những tiếng thở dài chua xót. Em từng thầm ước anh, hãy quay về đi, về
mang theo cái nắng cháy rực cho tán cây thêm xanh, cho lòng người bớt cô quạnh...nhưng
anh chẳng quay về, chỉ đứng ở phía xa xôi đó trong giấc mơ cua em, cầu xin em
tha thứ. Em từng yếu mềm đến mức chấp nhận mọi lỗi lầm của anh nếu như anh hối
hận, nhưng anh lại không đủ dũng cảm quay đầu…Là anh không đủ dũng cảm hay do
anh thay đổi rồi? Anh mãi như thế, hình ảnh cuối cùng khép lại trong em là cái
cúi đầu lặng lẽ, anh không xin em tha thứ, không xin em bất cứ điều gì, chỉ xin
em, hãy sống bình yên và hạnh phúc, vì anh nói, cả đời này, anh có lỗi với em!
Những lời anh nói thắt ruột gan em, em chẳng thể oán, chẳng thể hận, chẳng thể
thứ tha, cũng chẳng thể lãng quên. Mọi cảm xúc cứ lẫn lộn trong em khiến em trở
nên im lặng. Em chẳng cười chẳng khóc, chỉ biết rằng em cần phải buông tay để
anh về phía bên kia con đường.
Nhiều năm đã trôi qua, em đã quen rồi việc sớm tối đi lại một
mình, cũng quen rồi nhịp sống không anh, nhưng em vẫn chẳng thể mở lòng mình
cho những yêu thương. Em vẫn hay chọn một góc cafe quen ngồi một mình chiều mùa
thu, mùa đông, mùa xuân và cả mùa hạ. Em không còn bật khóc khi hình ảnh anh ùa
về, có chăng chỉ là chút nhói đau trong con tim nhỏ bé. Nhói một chút thôi,
thêm ly cafe và một bài hát, trống rống và cô đơn sẽ trở về với em!
Và lúc này đây, lòng em cảm thấy bình yên đến lạ, bình yên
nghĩ đến anh, bình yên nhớ về những yêu thương ngày cũ.
Hôm nay, Hà Nội đổ gió mùa, em chợt nhớ về anh...chỉ là, hôm
nay em cảm thấy rất lạnh. Em chợt nhớ cảm giác ngồi sau xe anh dạo khắp phố phường.
Em nhớ mùi hoa sữa đã bao lần anh hẹn hò về dịp mùa thu. Em nhớ người con trai
tối nào cũng nhắc em mặc ấm khi ra đường. Mùa đông Hà Nội lạnh lắm, lúc nào anh
cũng nhắn nhớ em và Hà Nội rất nhiều...Em và anh đã yêu nhau đơn giản như thế!
Nhưng em chẳng thể nhớ nhiều, những kỉ niểm của gần 2 năm yêu nhau...em chỉ nhớ
anh khi mùa thu bắt đầu dạo phố, em chỉ nhớ anh khi mùa đông trở lại...Nhưng những
tổn thương thì em lại có cảm giác như mới ngày hôm qua.
Người ta vẫn bảo, con gái chẳng thể nhớ hết những yêu thương
mà người khác dành cho mình nhưng lại không bao giờ có thể quên và tha thứ cho
những nỗi đau họ mang lại. Có thể trong sâu thẳm một góc nào đó trong trái tim,
em vẫn dành tình cảm cho anh nhưng lãng quên và chúc phúc là điều em không thể
làm.
Em đã phải học cách bước qua những tổn thương anh để lại, em
phải học cách xoa dịu những nỗi đau anh gây ra...bởi thế, tha thứ trọn vẹn là
điều em không làm được!
Em phải học cách bắt đầu một quyển sách mới, dù khó nhưng
không có nghĩa là không thể, phải không?
Có lẽ người đến sau sẽ chẳng đủ tinh ý để nhận ra rằng em rất
sợ sang đường một mình, người đến sau cũng chẳng đủ tinh để hiểu em là đứa con
gái ghiền ăn ớt. Người đến sau, sẽ chẳng còn hì hục chọn mua cho em những đài
sen non dọc đường, người đến sau sẽ không bỏ những trận đấu hay để cùng em đi dạo...Nhưng
người đến sau sẽ yêu em theo cách riêng của họ, họ sẽ không bỏ em khi em gặp
khó khăn, không vì những cám dỗ mà rời xa em trong đau đớn. Em sẽ yêu người đến
sau bằng tình yêu chân thành, bằng những đau thương, đổ vỡ của tình yêu trước.
Trái Đất tròn, ta rồi sẽ gặp lại nhưng thế gian quá lớn để
những người từng yêu có thể trở về bên nhau.

