Tấm vé cho chiều đi hạnh phúc
Hắn nhẹ nhàng vòng tay ôm nàng, nàng mỏng manh và yếu đuối quá. Hắn đặt tên cho nàng là Mỏng Manh. Nàng nhìn lại hắn có vẻ trìu mến lắm. H...
https://tapchicongaivn.blogspot.com/2014/08/tam-ve-cho-chieu-di-hanh-phuc.html
Hắn nhẹ nhàng vòng tay ôm nàng, nàng mỏng manh và yếu đuối quá. Hắn đặt
tên cho nàng là Mỏng Manh. Nàng nhìn lại hắn có vẻ trìu mến lắm. Hắn
khẽ xoa cái bụng nàng. Vài tháng nữa là nàng sẽ sinh. Hắn hạnh phúc vì
điều đó...
Con nhà giàu, con trai duy nhất của một tập đoàn lớn. Ông nội hắn sinh
được một mình cha hắn rồi hắn cũng lại là cháu độc tôn của dòng họ nên
hiển nhiên là được cưng chiều từ nhỏ.
Hắn thoải mái tiêu tiền, thoải mái ăn chơi chác táng. Hắn chỉ biết đến
sự đau khổ khi hắn nhìn thấy mẹ mình trong tay một người đàn ông khác,
trên chính căn phòng mà hắn vốn coi đó là phòng hạnh phúc của bố mẹ
hắn. Còn bố hắn, cũng chẳng ít lần hắn thấy bố mình ôm hôn người đàn bà
khác mà không phải là mẹ mình. Bố hắn từng có lần trầm ngâm nói với hắn:
"Đàn bà trên thế gian này chỉ cần có hai thứ là tình dục và tiền, nhưng họ đến vì tình thì ít mà vì tiền thì rất nhiều". Từ đó, hắn mặc nhiên công nhận điều bố mình nói và hắn... khinh rẻ đàn bà.
Nàng mang tên Mỏng Manh và có thể nàng cũng như mẹ hắn có tấm vé cho chiều đi hạnh phúc nhưng nàng đã làm hắn thất vọng. Ảnh minh hoạ
Vào tuổi 25, hắn có trong tay vô khối đàn bà. Trẻ có, già có, thậm chí
mấy em còn đang là học sinh phổ thông cũng có. Nhưng để chứng tỏ đẳng
cấp của mình, tất cả những người đàn bà trong "bộ sưu tập" của
hắn toàn gái trinh. Có cái mác thiếu gia làm bệ đỡ nên hắn chẳng tốn
công tốn sức là bao mà gái vẫn theo ầm ầm. Hắn tặc lưỡi: "Có gì đâu, họ đến cũng chỉ vì tiền mà..."
Hắn nghĩ trong số những người đàn bà ấy, ai có cho hắn đứa con trai thì
hắn cưới, cưới. Mục đích để làm đẹp lòng ông nội hắn chứ hắn không bao
giờ nghĩ hắn kết hôn vì tình yêu cả. Hắn mất lòng tin vào tình yêu từ
lâu rồi. Hắn tưởng tượng đám cưới của hắn sẽ là một kịch bản hoản hảo ý
chang cái kịch bản mà bố hắn đã làm.
Mẹ hắn là người tham tiền nhưng may mắn. Bởi có hắn mà bà nghiễm nhiên
bước chân vào toà biệt thự lộng lẫy của ông nội hắn. Có lúc, hắn cười
trong đau khổ khi nhận ra mình chẳng qua cũng chỉ là một tấm thẻ cho
chiều đi hạnh phúc của mẹ hắn mà thôi.
Hắn lại vuốt ve cái bụng nàng Mỏng Manh - cái tên mà hắn vẫn gọi nàng
bởi nó quá đúng với hình ảnh và vóc dáng của nàng. Nàng đang mang giọt
máu của hắn. Và chỉ vài tháng nữa, một thằng bé xinh xắn gọi hắn bằng bố
sẽ chào đời. Ông nội hắn tuyên bố sẽ đồng ý bất kì đứa cháu dâu nào,
miễn là mang cho ông một đứa cháu trai. Nó sẽ thừa hưởng toàn bộ gia sản
của ông. Thằng bé mang số giàu sang từ trong bụng. Lại thêm một tấm vé cho chiều đi hạnh phúc. Hắn cười khểnh mỉa mai cái cuộc sống và sự sắp xếp của tạo hoá.
Chiều hắn đưa nàng Mỏng Manh đi khám thai. Hắn nhìn lại cái bụng của
nàng. Thai nhi nằm gọn trên cao, bụng hơi nhọn. Mọi người xung quanh bảo
đó là con trai, hắn cũng nghĩ như thế. Hắn cố gắng lái chiếc xe con
thật chậm. Thỉnh thoảng, hắn dừng lại xiết chặt lấy đôi tay nàng như an
ủi vì nàng đang hồi hộp. Còn hắn, hắn đã đưa bao nhiêu người phụ nữ đi
khám thai như thế nhưng lần nào hắn cũng thấy hồi hộp, lần này cũng
không ngoại lệ.
Mối tình đầu của hắn được ghi dấu bởi một cô bạn cùng lớp thời phổ
thông. Hắn và nàng quan hệ sau khi nói lời yêu chừng một tuần. Nàng mang
thai, hắn hạnh phúc sung sướng biết mấy! Cái thai là con gái, ông nội
hắn sa sầm mặt bảo hắn nhất quyết phải chia tay, ông chỉ chấp nhận đứa
cháu dâu có với hắn một thằng cu thôi, hắn nói với ông rồi đứa sau sẽ là
con trai, nhất định thế. Ông nội hắn xua tay không nói thêm, bố hắn
nhất quyết không đồng ý. Còn hắn, lúc đó hắn cũng kiến quyết bảo vệ tình
yêu của mình. Biết đâu nàng ấy là người sống vì tình yêu, nàng yêu hắn
không vì tiền bạc. Hắn muốn thử một lần, hắn muốn cá cược một lần. Cha
hắn thì lắc đầu không tin tưởng bởi ông không tin vào tình yêu ấy hoặc
không hề tin vào sự bảo thủ của ông nội hắn.
Kết quả cho lần đánh cược ấy rất nhanh, chỉ sau một tuần. Nhanh chóng
như khi nàng đến với hắn vậy! Nhanh chóng như khi nàng đến với hắn vậy!
Nàng lặng lẽ rời xa hắn, không lí do. Đứa con nàng cũng phá bỏ. Hắn quay
cuồng trong sự tuyệt vọng, hắn phát điên tìm kiếm nàng. Bố hắn đưa cho
hắn một lá thư kèm giọng mỉa mai: "Ông nội hắn đã dàn xếp mọi chuyện".
Hoá ra mọi thứ cũng chỉ vì tiền, kể cả thứ mà hắn từng coi đó là tình
yêu của nàng. Hắn lại nhếch mép cười mỉa cuộc đời. Kể từ đó, hắn không
còn tình yêu thật sự với bất kì ai. Ai đến với hắn chẳng qua cũng chỉ vì
đồng tiền, cái gia tài của hắn, hắn nghĩ thế! Hắn bỏ không biết bao
người cũng chỉ vì không sinh cho hắn một đứa con trai sau cái điệu cưới
nhếch mép ấy. Không ngoại trừ cả cô gái đang mang bầu với cái tên Mỏng
Manh hiện tại của hắn.
Hắn lặng lẽ dìu cô gái xuống phòng khám tư. Hắn hi vọng nàng sẽ là
người có thể làm ông nội hắn thấy hạnh phúc, để hắn tha hồ thừa kế tài
sản của ông nội để lại và được tha hồ tung hoành, làm những điều như bố
hắn đã từng làm.
Nhưng thoáng xen vào ý nghĩ sung sướng đó của hắn là sự hoang mang xen
lẫn sợ hãi. Bởi hắn đang đi vào "vết xe đổ" của bố, hắn cũng sẽ nhận một
chuỗi bi kịch như ông ấy sao? Nghĩa là hắn sẽ chung sống với một người
suốt đời không yêu mình sao? Bi kịch chính gia đình mình lại hiện lên
một lần nữa trước mắt hắn. Nhưng hắn vẫn chấp nhận nó. Hắn lại nghĩ đến
câu nói của bố hắn: "Tiền có thể mua được mọi thứ kể cả đàn bà." Và nàng Mỏng Manh đang ở bên cạnh hắn, nếu may mắn, chắc chắn cũng như mẹ hắn ngày xưa mà thôi.
Hắn nhớ đến nhìn cái ánh mắt âu yếm của nàng ở đó le lói chút tình yêu
nhưng hắn không cho phép mình đặt niềm tin vào đó… Nàng Mỏng Manh, cô
sinh viên nghèo kiết xác, lấy đâu ra tình cảm thật sự. Hắn gặp nàng
trong một buổi đi sinh nhật một thằng bạn chí cốt và hắn bị ánh mắt
trong veo của nàng "hút lấy". Sau đó, tìm hiểu gia cảnh của nàng hắn
biết: Bố nghiện hút vào trại, mẹ bán hàng khô ngoài chợ, 2 đứa em đang
ăn học, nheo nhóc… Nghĩ đến đó, máu anh hùng của hắn nổi lên. Hắn giúp
nàng thoát khỏi cái nghèo. Lấy hắn nàng có tiền tiêu, có xe đẹp, có
trang sức đắt tiền và nàng cũng nhanh chóng gật đầu làm người tình của
hắn. Sự trao đổi hoàn hảo!
Ông bác sĩ già ở phòng khám này khám cho biết bao cô gái mà hắn đưa
tới. Khi nhìn thấy hắn bước vào, ông gật đầu chào và khẽ mỉm cuwoif như
nhận ra hắn là chỗ thân tình.
Mỏng Manh rất vui vì khi khám thai cho nàng, bác sĩ luôn miệng nói rằng thai nhi khoẻ mạnh. Nhưng nàng không thể ngờ rằng "niềm vui ngắn chẳng tày gang".
sau khi khám song hắn bảo nàng ra ngoài chờ để hắn vào gặp riêng bác
sĩ. Nàng hiểu hắn gặp bác sĩ để làm gì chỉ có điều lúc này, nàng bỗng
thấy thời gian trôi qua chậm như cả thế kỉ.
Rồi hắn cũng bước ra khỏi căn phòng ấy trước ánh mắt dò xét của nàng.
Khuôn mặt hắn biến sắc chứ không còn vui vẻ như trước khi mới dẫn nàng
tới đây. Hắn lạnh lùng nói với nàng: "Về thôi!". Và thế là nàng đủ hiểu mọi chuyện đã chấm hết.
Ra khỏi phòng khám, nàng Mỏng Manh đi rón rén như con mèo sau hắn, sợ
phá tan tiếng động xung quanh. Hắn kéo nàng vào một quán Phở gần đó.
“Chúng ta sẽ đi phòng khám khác, hoặc em nghĩ rồi chúng ta sẽ có cơ hội khác nữa phải không anh?”.
Nàng rùng mình, cảm giác ớn lạnh nhìn ra xung quanh. Quán phở vẫn đông
đúc như mọi ngày, tự dưng hắn thấy nàng nhợt nhạt đi, thiếu sức sống, và
càng mỏng manh hơn…
“Em ăn hết bát phở đi, cầm số tiền này và tự giải quyết nhé! Sao đó, em đừng đến tìm anh nữa…”
“Em không muốn…em sợ… đây đứa con đầu… Anh có thể suy nghĩ lại được không? Dù sao đó cũng là con anh…”
Hắn lắc đầu thất vọng, rút thêm một sấp tiền, cùng một tờ giấy: “Đây là địa chỉ bác sĩ giàu kinh nghiệm, em cứ yên tâm nhé!”
Hắn mải miết tìm cả đời nhưng vẫn không thể tìm ra tấm vé cho chiều đi hạnh phúc của chính mình. Ảnh minh hoạ
Trong lúc nàng đang nức nở thì hắn đã bước đi, không quay đầu lại lạnh
lùng như biết bao lần chia tay như thế. Hắn tự an ủi, đã chấp nhận cuộc
chơi này thì phải chấp nhận rủi ro thôi, số tiền đủ cho nàng phá thai và
sống ung dung một thời gian sau đó. Nàng vốn nghèo như biết bao cô gái
qua tay hắn. Chắc chắn nàng sẽ phá đứa bé. Một sinh linh bé nhỏ sẽ bị
người ta lấy ra với mỏ vịt, dao, kéo, thuốc sát trùng trong một không
gian bị cô đặc bởi màu trắng. Chỉ trách số phận nó sinh ra nhầm thời
điểm. Hắn lại nhếch mép cười chua chát…
Cha hắn bị bắt trong lần buôn lậu gần nhất, ông nội hắn vì sốc quá đã
qua đời, còn hắn từ một thiếu gia ăn chơi khét tiếng bỗng một ngày trở
thành một kẻ bần hàn. Với số tiền thừa kế giữ được, hắn đã nướng qua
những cuộc vui chơi quên ngày tháng, trong đó có cả ma tuý. Hắn tìm đến"
nàng tiên nâu" bởi hắn bắt đầu chán những cuộc vui tận cùng và bế tắc,
hắn chán cái trách nhiệm mà gia đình đè nặng lên vai hắn bởi không một
người đàn bà nào hoàn thành nhiệm vụ giành tấm vé cho chiều đi hạnh
phúc. Hắn tìm sự sung sướng trong làn khói trắng. Thỉnh thoảng hắn nhớ
đến một vài người đàn bà đã đi qua trong đời hắn trong đó có nàng Mỏng
Manh rồi lại chìm đắm trong cơn say.
Hắn bị công an bắt trong một lần đang “phê”. Sau lần ấy, mẹ hắn nước
mắt ngắn, nước mắt dài đưa hắn đi cai. Hắn trở lại vẫn tàn tạ, suy kiệt.
Với hắn lúc này, hiện thực quá khắc nghiệt, quá chua chát.
Một buổi sáng, hắn đang lang thang trên phố. Một chiếc siêu xe đi ngang
qua, loại xe đắt tiền như hắn đã từng có. Một cô gái xinh đẹp bước
xuống cùng một thiếu gia trẻ tuổi. Hắn lại nhếch mép cười nhớ đến thời
vàng son của mình.
Buổi chiều, mẹ hắn nói hắn có thư. Hắn lại nhếch mép cười rồi lạnh lùng
như vẻ vốn có của hắn. Hắn tò mò mở lá thư, đó là thứ của nàng Mỏng
Manh với nét chữ cũng mỏng manh như nàng:
“ Tôi đã chờ để nhìn thấy anh bị quá báo như cái ngày anh vứt bỏ mẹ con tôi bế đường như một đống rác”. Hắn nhếch mép cười: “Đồ gái điếm…”. Hắn chửi thầm rồi lại đọc tiếp.
“Tôi cũng đã từng có ý nghĩ sẽ sinh đứa con ấy ra rồi mang đến trước cửa nhà anh để trả thù…”. “Đồ đàn bà rẻ tiền!”. Hắn lại rủa câu thứ hai…
“Tôi đến với anh ban đầu chỉ vì tiền. Tiền của anh giúp tôi có được
cuộc sống xa hoa mà trước đây tôi từng mơ ước. Vả lại, nếu tôi sinh
con trai, thì biết đâu… Có ai cấm con người mơ ước đâu. Tôi cũng thử một
canh bạc cuộc đời mình.
Ở bên anh, nhìn cách anh yêu thương tôi, tôi bắt đầu rung động, tôi
thấy sự trống vắng trong tâm hồn anh, rồi tôi yêu anh lúc nào không
biết. Tôi yêu anh hơn cả bản thân tôi và tôi hi vọng mình có thể dùng
tình yêu ấy để thay đổi con người anh. Khi mang bầu, tôi đã yêu anh hơn
cả cái gia tài mà anh có, thậm chí có đôi lúc tôi nghĩ chẳng cần số tiền
của anh ở cái ngân hàng kia, tôi chỉ cần anh, một người cha, một người
chồng hoàn chỉnh. Thế nhưng mọi thứ vẫn như thế! Thật sai lầm khi nghĩa
rằng mình có thể thay đổi bản chất một con người. Với số tiền anh bố thí
khi vứt bỏ mẹ con tôi bên đường như một đống rác,thậm chí còn tồi tệ
hơn cả một con chó. Tôi căm hận anh, gào thét tên anh khi một mình tới
cái phòng khám tư để phá đi đứa bé. Nhưng yêu và hận thù trong tôi đã
làm tôi bừng tỉnh giữ đứa bé lại ở phút cuối khi cô y tá cầm chiếc mỏ
vịt chuẩn bị đưa vào bên trong tôi lấy nó đi mãi mãi. Tôi đã sinh đứa
con ra trong sự nhọc nhằn và thiếu thốn. Chắc chắn anh sẽ chửi tôi là
ngu nhưng khi có con, tôi mới nhận ra cuộc đời này đẹp biết bao! Tôi đã
suýt bị mờ mắt trước đồng tiền và đứa trẻ giúp tôi nhận ra tình yêu đích thực
của cuộc sống. Tiền rất quan trọng nhưng nó không mua nổi hạnh phúc!
Tôi đã sống để chờ cái ngày anh nhận ra giá trị đích thực của cuộc đời
này. Nếu anh vẫn mãi chìm đắm trong sai lầm thì sự cô độc sẽ theo anh
mãi mãi…”. Hắn lại chửi câu nữa toan vứt lá thư đi nhưng câu nói
cuối lá thư làm hắn hoang mang, suy nghĩ giữ lại trong tay dù đã vò nát.
Hắn nhìn lại cái bao thư, ngoài lá thư còn có một tấm ảnh đứa bé gái
đang cười xinh đẹp bên cạnh nàng, người đàn bà Mỏng Manh mà hắn đã vứt
bỏ. Bỗng hắn cười sằng sặc khi nhớ đến câu nói của nàng trước khi hắn
đưa nàng đi khám thai trong cái buổi chiều định mệnh ấy : “Tình yêu
là một chuyến bay, ban đầu khi cất cánh thì rất khó khăn, nếu đã cất
cánh lên bầu trời, nó sẽ bay mãi, bay mãi… Nếu chẳng may, chuyến bay ấy
vì một sự cố nào đó mà rơi xuống, nó sẽ không bao giờ cất cánh được nữa,
hoặc người trong chuyến bay ấy sẽ bắt đầu với một chuyến bay khác,
trong một hoàn cảnh khác. Anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được nhưng điều ấy,
chỉ hi vọng sau này anh biết trân trọng những thứ xung quanh mình, nhất
là tình yêu…”
Hắn cười rồi lại chìm vào mông lung suy nghĩ. Hắn có con! Một bé gái
đẹp như thiền thần! Nhưng hắn có thể tìm lại nàng Mỏng Manh và con hắn ở
đâu giữa cuộc đời này? Liệu họ có thể tha thứ cho hắn? Phải chăng hắn
đã thua trên canh bạc cuộc đời khi đem tiền bạc đánh đổi lấy tình yêu và
hạnh phúc? Phải chăng tất cả mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền, chỉ
có tình yêu phải được trả giá bằng tình yêu?
Kim Ngân